Tháng Mười

Tháng Mười trời chớm xa thu .
Mái nhà vọng tiếng chim gù bồ câu .
Mây trôi bàng bạc trên đầu .
Chút se se lạnh phai màu cúc hoa .
Tháng Mười áo trắng bao tà
Lượn qua đường phố mưa sa cũng nhìn .
Má hồng giọt nắng hồng thêm ,
Bóng ai nghiêng nón cặp nghiêng xưa về .
Tháng Mười buông mái tóc thề ,
Tình ta hứng gió vân vê sợi dài ,
Cổng trường ngày ấy chờ ai ,
Đến giờ ánh mắt chưa phai nồng nàn .
Tháng Mười lá ngủ mơ ngoan .
Nỗi buồn thiêm thiếp trên trang thơ tình .
Bao năm dâu bể lênh đênh ,
Xa em ngày tháng cuộn mình cô đơn .

Trầm Vân

Bạn Gì Mà Bạn Nhớ Nhung Nhau !

Ngày sẽ qua , nắng vàng dần nhạt tắt ,
Nhìn mây trời hiu hắt nhớ người thương .
Người tôi thương , tôi vẫn thường nghĩ đến .
Nghĩ đến anh nhưng chẳng viết thơ tình .
Đời sống em bây giờ rất an bình ,
Rất yên ổn , lòng không còn bão tố .
Em giờ đây cố tình không ái ố .
Không còn hay hỉ nộ , tập bao dung .
Tránh làm ác sợ lưới trời lồng lộng .
Mười điều răn , năm giới cố giữ gìn .
Chẳng dễ đâu anh , tim còn đập còn tình ,
Vẫn dễ yêu , vẫn thấy mình cảm xúc .
Có nhiều lúc thấy mình sao kỳ cục
Một trái tim sao chứa được nhiều người ?!
Tình yêu , tình người , tình gia đình , bè bạn .
Tình ắp đầy nhưng lại chẳng tràn dư .
Thấy nhớ anh và mong nhận đựơc thư .
Không có thư em cũng không than vãn .
Chẳng khoe khoang mà cũng chẳng an phận .
Muốn anh hiểu nên viết bài thơ ngắn .
Chiều nhạt nắng , đêm dần dà kéo đến .
Đêm nay rằm trăng sáng lắm anh ơi .
Em nhớ anh , nỗi nhớ quá chơi vơi
Thấy kỳ cục , bạn bè sao đi nhớ ??!!!

Quách Như Nguyệt
March 18th, 2013

Đếm Giọt Mưa Rơi

Ngồi buồn đếm những giọt mưa .
Giọt nào êm ái đong đưa gót hồng .
Giọt nào da diết nhớ mong .
Đưa em về gió ẵm bồng dung nhan .

Giọt nào trổ đóa mai vàng ,
Chở mùa xuân đến rỡ ràng bờ môi .
Tình anh nép cạnh nụ cười ,
Nương đôi tà áo thả trôi nhớ về .

Giọt nào cháy bỏng đam mê ,
Nụ hôn đắm đuối tóc thề quấn quanh .
Giọt rơi ánh mắt long lanh
Nghiêng lời âu yếm dỗ dành tình yêu .

Giọt hờn dỗi gió liêu xiêu ,
Má hồng phụng phịu bóng chiều ngả nghiêng .
Giọt buồn thao thức hờn ghen
Nghi ngờ khép cánh cửa đêm u hoài .

Giọt nào ngấn mái tóc dài ,
Tình anh thả nhẹ qua vai nồng nàn .
Giọt nào ru bước hạ sang ,
Nhớ thương rực đỏ đôi hàng phượng bay .

Giọt nào níu bước thu gầy
Lá rơi về phía thơ ngây dại khờ .
Ép vào tháng nhớ ngày mơ ,
Nhịp con tim đập bao mùa gọi nhau .

Giọt nào bay dọc bờ Ngâu ,
Tình xa khép lại hai đầu xót xa .
Bao ngày mê đắm chưa qua ,
Vầng trăng xưa vẫn chưa già đâu em .

Mưa buồn giọt lệch lỡ duyên .
Cơn mưa biết có gieo mềm tóc thương .
Cho anh xin mấy sợi buồn ,
Nâng ly uống cạn mùi hương xa vời .

Trầm Vân

Là Họa Sĩ , Anh Ơi , Em Sẽ Vẽ

Một chút nắng , một chút mưa , chút gió .
Em pha tình thành một bức tranh to .
Vẽ trăng thanh , vài ngôi sao méo mó
Và mặt trời mới rạng tỏ phương đông .
Mặt hồ yên , lượn lờ một con sông
Thêm suối thác , cheo leo thông đầu núi .

Là họa sĩ , em sẽ mê , cắm cúi
Vẽ không ngừng , em sẽ vẽ anh yêu ,
Sẽ tham lam vẽ hết cảnh hẹn hò
Đôi tình nhân : mình bên nhau to nhỏ .

Là họa sĩ , em vẽ anh sớm tối ,
Vẽ ngày đêm , em vẽ măi , vẽ hoài ,
Vẽ lúc anh cười , lúc anh nhìn đắm đuối ,
Lúc anh phạc phờ , lúc anh đang mê say .

Em sẽ vẽ anh những lúc thấy hay hay .
Phải , anh ơi , ước chi em thích vẽ …

Như Nguyệt
12 tháng 10 năm 2015

Les Feuilles Mortes_Lá Rụng

Les Feuilles Mortes
Paroles : Jacques Prévert
Musique : Joseph Kosma
Lá Rụng
Lời : Jacques Prévert
Nhạc : Joseph Kosma

Oh! Je voudrais tant que tu te souviennes
Ôi ! Anh muốn mãi như em còn nhớ
Des jours heureux où nous étions amis .
Những ngày hạnh phúc chúng ta là bạn .
En ce temps-là la vie était plus belle
Khi đó đời tươi đẹp hơn
Et le soleil plus brûlant qu’aujourd’hui .
Và mặt trời nóng ấm hơn hôm nay .
“Les feuilles mortes se ramassent à la pelle ,
“Lá úa gom lại đầy ,
Tu vois , je n’ai pas oublié …
Em thấy không , anh đã không quên …
“Les feuilles mortes se ramassent à la pelle ,
“Lá úa gom lại đầy ,
Les souvenirs et les regrets aussi ,
Cũng như kỷ niệm và luyến tiếc ,
Le vent du nord les emporte
Bị gió bắc cuốn đi
Dans la nuit froide de l’oubli .”
Trong đêm lạnh lẽo của lãng quên .”
Tu vois , je n’ai pas oublié
Em thấy không , anh vẫn nhớ
La chanson que tu me chantais .
Bài ca em đã hát cho anh .
C’est une chanson qui nous ressemble .
Bài ca đó giống chúng ta .
Toi , tu m’aimais et je t’aimais ,
Em đã yêu anh , anh đã yêu em ,
Nous vivions tous les deux ensemble .
Chúng ta đã sống bên nhau .
Toi qui m’aimais , moi qui t’aimais .
Em đã yêu anh , anh đã yêu em ,
Mais la vie sépare ceux qui s’aiment
Nhưng đời chia rẽ những kẻ yêu nhau
Tout doucement , sans faire de bruit
Một cách thật êm ái , lặng lẽ
Et la mer efface sur le sable
Và biển xóa mờ trên cát
Les pas des amants désunis .
Vết chân của những kẻ yêu nhau chia lìa .

Khai Phi dịch ra văn xuôi tiếng Việt và cước chú

Cước chú
Lá rụng gom lại đầy và kỷ niệm cùng luyến tiếc của kẻ yêu nhau bị cơn gió bắc cuốn đi trong đêm lạnh lẽo của lăng quên .
Cuộc đời chia rẽ một cách êm ái và lặng lẽ những kẻ yêu nhau , và biển xóa mờ trên cát vết chân của những đôi lứa chia lìa .

 

 

Vu Lan Nhớ Mẹ

Mùa báo hiếu con không về thăm Mẹ ,
Thắp nén hương ngôi mộ nhỏ lưng đồi .
Quê nghèo ấy nay đã quá xa xôi .
Nhớ thương Mẹ tim quặn đau nhỏ lệ .

Mẹ đã mất mười năm hơn có lẻ .
Sao dường như Mẹ vẫn mãi bên đời ,
Vẫn vẳng nghe tiếng Mẹ hát ầu ơi
Ru con ngủ những ngày còn thơ dại .

Đêm hôm ấy con vẫn còn nhớ mãi
Phút lâm chung Mẹ nắm chặt tay con ,
Môi thì thào những lời cuối không tròn ,
“Đừng khóc nữa , con ơi đừng khóc nữa” .

Mẹ đi rồi con mất nơi nương tựa .
Nơi xứ người thân lạc lõng bơ vơ .
Thèm làm sao những đêm tối trăng mờ ,
Gặp lại Mẹ trong giấc mơ êm ái…

Phạm Phan Lang

Thu Tàn

Trời lạnh thu gần tàn .
Lá vàng rơi khắp nơi .
Miền Tây gặp hạn hán ,
Cây thiếu nước , im hơi .

Miền Đông mưa gió thừa ,
Có hôm nắng buổi trưa .
Trời xanh nhưng không ấm ,
Tản bộ thật chẳng ưa .

Sau ngày lễ Tạ Ơn ,
Thương xá đông đúc hơn .
Thiên hạ đi kiếm quà ,
Hàng tốt bán hết trơn .

Ngọc Hạnh
Ngày 26/11/14

Tiễn Biệt Cô (Bà Mục Sư Năm)

Tin Cô vĩnh viễn rời dương thế
Không ốm không đau thật nhẹ nhàng .
Được phước như Cô đời rất hiếm .
Mong Cô an lạc chốn Thiên Đàng .

Thiếu hai tuổi nữa Cô đầy trăm ,
Thọ được như Cô đời hiếm lắm .
Lúc trẻ đến trường hầu việc Chúa ,
Cùng chồng đi giảng khắp quanh năm .

Tuổi già Cô lại đi truyền giáo .
Tín hữu xa gần khi được báo ,
Nam Mỹ, Trung Đông , dòng nước Cửu
Sẵn sàng đón tiếp , tình còn lưu .

Tươi cười vui vẻ Cô san sẻ .
Bao dung rộng lượng Cô thương kẻ
Cơ hàn đói rách niềm tin thiếu
Được ánh Chúa Trời cao sáng chiếu .

Ngọc Hạnh
Ngày 4/1/15