Khai Phi's Website

Sợi Tóc Em

Sợi tóc em buông rơi trên thảm cỏ
Có con chim nhỏ sà tới tha đi .
Nó luồn vào trong khóm lá tường vi ,
Đan cái tổ nhỏ tiện nghi xinh xắn !

Sợi tóc em thành chỉ tơ chắc chắn ,
Đính vòng tròn những cánh lá vào nhau .
Con chim trống dùng cái mỏ để khâu .
Trời dạy nó xây lâu đài tình ái !

Rồi trong tổ ấm êm , con chim mái
Đẻ trứng , ấp đàn chim bé xinh xinh …
Sợi tóc em rơi chẳng phải vô tình ,
Mà thụ ứng bởi chương trình Thượng Đế !

Em yêu ơi ! Sợi tóc xưa cũng thế !
Tại vì đâu ? Vương vít bám vai anh !
Sợi tóc của em hóa sợi tơ lành ,
Cột chặt chúng mình vào nhau mãi mãi !

Chẳng phải vô minh mà sinh tình ái ,
Nguyệt Lão làm mối lái đấy em ơi !
Ta bước đi trên mầu nhiệm đường đời .
Sợi tóc em rơi cũng Trời sắp đặt !

Trần Quốc Bảo

Vấn Đề Lương Tâm

Bên nước Sudan (*) có vùng nghèo đói,
Nhiều chuyện xảy ra quá đỗi kinh hoàng!
Một ngày kia, nơi bãi rác, gò hoang,
Có em bé, bị bỏ rơi khốn khổ,

Đói khát gục đầu, em thoi thóp thở,
Sự sống còn sắp tan biến như sương!
Ác nghiệt thay! Trong giây phút thảm thương,
Có con kên kên, từ đâu đáp tới.

Đậu ngay sau lưng, hau hau chờ đợi,
Em ngã ra, nó rỉa thịt ngon lành!
Cùng lúc ấy, nhà nhiếp ảnh trứ danh,
Kevin Carter bất ngờ có mặt.

Anh thấy ngay, cảnh vô cùng bắt mắt.
Ngàn năm một thuở, bố cục tuyệt vời!
Đưa máy ảnh lên, anh bấm liên hồi.
Tay nghề cao thu tấm hình tuyệt tác!

Ý nghĩa bức tranh cực kỳ tàn ác,
Song nhờ nó, anh đoạt giải Pulitzer.
“Kên kên rình mồi …” nổi tiếng bất ngờ,
Tên tuổi Kevin, lên đỉnh cao vinh dự!

Nhưng… khách ngắm tranh nhiều người giận dữ,
Nguyền rủa Kevin, đã hành động sai lầm!…
Quá tàn nhẫn, khi thấy cảnh thương tâm,
Mê chụp ảnh, không cứu nguy em bé!

Nghe phiền trách, anh âm thầm lặng lẽ,
Không thanh minh, chẳng tỏ thái độ nào.
Lời thế nhân … những tưởng sẽ quên mau,
Nào ai biết, lương tâm anh ân hận!

Kết quả bất ngờ, là … anh tự vẫn!
Chỉ ba tháng sau khi lãnh giải Pulitzer!
33 tuổi đời, với di bút đơn sơ:
“Chuyện thật buồn, tôi vô cùng hối tiếc!”

“Lương tâm phán xét” nào ai hay biết!
Nhiều khi khủng khiếp hơn án lịnh Tòa!

Trần Quốc Bảo

(*) Sudan : Quốc gia khối Ả Rập, miền Đông Bắc Á Phi, nằm bên bờ Hồng Hải (Red Sea); lãnh thổ 728,251 dậm vuông, dân số 43 triệu.

Chú thích của Khai Phi
Sản xuất thực phẩm của Nhật Bản chỉ đủ nuôi 39% dân số. Nhật Bản tiến bộ kỹ thuật trở nên giàu mạnh, nhưng vẫn phải nhập cảng thực phẩm.
Ngày xưa, có những gia đình Nhật Bản không đủ gạo ăn nên phải đem cha mẹ già vứt bỏ trong một khu rừng hoang.
Khu rừng này ngày nay chỉ còn là di tích của thảm cảnh xưa, và là nơi hẹn hò của “mèo mả gà đồng” cũng như nơi của “tội ác”.
Ôi cuộc đời lúc nào cũng đầy đau thương giữa lòng người !!!

Dòng Sông Tương Tư

Em ở bên này cuối con sông nhớ .
Anh đầu sông kia , sao vẫn hững hờ .
Em tìm đến anh không phải tình cờ .
Em tìm đến anh chẳng phải là mơ .
Mà sao như mơ , sao phải mong chờ ?
Mà sao tình mình cứ mãi lững lờ …

Em ở bên này cách xa nghìn dậm .
Dòng sông tương tư chẩy mãi âm thầm .
Em ở cuối sông thấy tình lạ lẫm .
Anh ở đầu nguồn ngày một xa xăm .

Anh ở bên kia có chờ có nhớ ,
Có đợi thơ em gửi đến mặn mà .
Sao nói yêu em , nhớ em nhiều quá .
Sao nói yêu em rồi lại thờ ơ .

Em ở nơi này , dòng sông tương tư .
Con sông lượn vòng biết chẩy về đâu ?
Em ở nơi này nhớ thương đầy ứ .
Chỉ biết cầu mong tình đến nhiệm mầu .

Em ở nơi này chờ đợi mưa Ngâu .
Cũng là tình yêu nhưng tình xa cách .
Ngưu Lang Chức Nữ mỗi năm mỗi gặp ,
Sao suốt cuộc đời ta chẳng gặp nhau ?

Buổi tối hôm nay ngồi ngắm trăng sao .
Nỗi nhớ đầy vơi , nỗi nhớ đong đầy .
Này anh yêu ơi , tình yêu vùng vẫy !
Ôm mối tương tư dẫu tình tuyệt vọng .
Đành chịu thua thôi , thấy lòng nức nở .
Ơi hỡi tình buồn , chợt thấy hư hao .

Quách Như Nguyệt

Thương Xót Hiền Thê Ngày Phụ Nữ (*)

Tháng ba mồng tám tới kia rồi ,
Càng nghĩ càng thương xót vợ tôi :
Lạy mẹ theo chồng nơi lạ lẫm ,
Ôm con kiếm việc chốn xa xôi .
Bốn lăm năm lẻ đầu thêm bạc ,
Mấy chục niên dư má đốm mồi …
Trẻ Tạo đành hanh ghen sắc thắm :
Ban cho bệnh nặng (**) khó nằm ngồi …

(*) Mồng Tám Tháng Ba
(**) Nàng mắc bệnh Parkinson

Lạc Thủy Đỗ Quý Bái

Em Đã Xuống Rồi Mái Tóc Yêu

Em đã xuống rồi mái tóc xanh (*)
Vì anh khấn nguyện , chỉ vì anh
Bao năm gìn giữ không hề tiếc ,
Mong muốn chồng yêu sớm mạnh lành .

Lật tấm khăn vuông thực bất ngờ
Thấy “đầu sư nữ” đẹp như thơ
Sáng trong hơn cả trăng mười sáu .
Anh đã ôm trăng nhập bến mơ .

Biết nói sao đây để tạ tình ?
Chỉ còn tự hứa với lòng mình
Tim yêu xin giữ như nguyên thuỷ ,
Cùng hát câu phu phụ chí tình .

(*) Tháng Tám năm 1997 , tôi bị một anh lang băm Mỹ làm sinh thiết nhiếp hộ tuyến (prostate biopsy) bất cẩn khiến cơ thể bị nhiễm trùng E. Coli 157 nằm coma 16 ngày thập tử nhất sinh. Vợ tôi quá thương chồng nên khấn nguyện nếu tôi qua khỏi căn bệnh ngặt nghèo sẽ xuống tóc ăn chay cả tháng và đã giữ lời hứa nguyện khiến tôi làm bài thơ mọn này. Xin mời chư huynh đệ tỷ muội nhàn lãm.
Trân trọng
Kính mời nhàn lãm đầu tuần

Lạc Thủy Đỗ Quý Bái

Bái ta cưới vợ giống Thanh Nga
Toe miệng cười tươi , ôi thật là …
(Khai Phi đề tựa tấm ảnh Bái Khanh ngày cưới)

Vĩnh Biệt Mẹ Hiền

       Ngùi đau … với anh Lữ Hồng Quang

Con định đi xa con chửa đi
Nào hay Từ Mẫu đă tiên quy .
Đau lòng con trẻ rưng rưng lệ .
Xót dạ cha già rơm rớm mi .
Âm cảnh hắt hiu sầu biệt biệt .
Dương gian chan chứa khổ ly ly .
Nguyện cầu hồn Mẹ niềm an lạc .
Con ngậm ngùi thương biết nói gì !!

Biết nói gì đây chuyện tử sanh .
Thiên thu vĩnh biệt đấng sinh thành .
Bóng chim vời vợi chân trời tím .
Tăm cá mịt mờ nước biển xanh .
Chốn ấy an cư đời vĩnh viễn .
Nơi đây tạm trú kiếp mong manh .
Chiều nay bên mộ con hồi tưởng
Khốn khó vì con Mẹ cũng đành …

Cũng đành lặn lội kiếm thăm con
Cải Tạo lao tù chuyện nước non .
Con trẻ nhục nhằn đau dạ Mẹ .
Mẹ già vất vả xót lòng con .
Tình thương chăm bón không mòn mỏi .
Lương thực thăm nuôi chẳng mỏi mòn .
Tình Mẹ bao la như biển lớn .
Lòng con dòng suối cạnh sườn non …!!!

Mẹ già an giấc nơi đây .
Rồi mai con trẻ gió mây phương trời .
Xứ người diệu vợi Mẹ ơi .
Hoàng hôn đeo đẳng chặng đời chim Di .
Cúi đầu thưa Mẹ con đi …!!

Nguyễn Minh Thanh

Đoàn Quân Áo Trắng Quả Hào Hùng

Đoàn quân áo trắng quả hào hùng .
Chẳng ngại đương đầu bệnh dịch hung .
Muốn thấy già nua còn mạnh khỏe .
Mong nhìn trai trẻ bớt tiêu tùng .
Noi gương Biển Thước trừ nan tật .
Nối trí Lãn Ông trị nhọt ung .
Non nước bình yên dân mạnh khỏe .
Bạch y chiến sĩ thực anh hùng !!!

Lạc Thủy Đỗ Quý Bái

Đơn Côi

Giải Tao Đàn Bạch Nga của báo Phổ Thông do nhà báo Nguyễn Vỹ trao năm 1964 tại nhà hàng Thanh Thế Saigon.

Poetry Do Quy Bai

Click Poetry Do Quy Bai ở trên để xem sáu bài hát phổ nhạc bài thơ Đơn Côi.

Tôi là kẻ đơn côi từ tấm bé:
Ba tuổi đầu lìa mẹ ở nhà chung …
Nhìn con thơ níu áo hãi hùng,
Mẹ tắc nghẹn không thông lệ tủi.
Giữa bốn tường vôi, một thân thui thủi,
Tôi lớn dần như nỗi buồn đau.
Mình mẹ tôi nắng dãi mưa dầu.
Thân góa bụa âu sầu tức tưởi
Chợ sớm chợ chiều long đong hai buổi.
Một thân cò lặn lội dám kêu ai?
Đòn gánh tre chai đá cả bờ vai
Vẫn chưa đủ đón tôi về sum họp.
Tôi chờ mẹ như thờn bơn thoi thóp
Trên cát vàng hoi hóp đợi cơn mưa.
Dì phước già đâu hiểu tuổi thơ,
Cứ bình thản lướt qua như chiếc bóng,
Chẳng đếm xỉa đến tia hy vọng
Của đứa con mong ngóng mẹ yêu,
Bỏ mặc tôi khóc ngất mấy trăm chiều …
Hồn ủ rũ tiêu điều năm lại tháng.
Tôi thao thức có đến ngàn đêm trắng,
Mặc hồn đau lẳng lặng thiếp vào mơ
Ngược thời gian tìm lại thủa xa xưa
Để tỉnh giấc bơ phờ như liểu rũ.
Mẹ tôi vẫn ngược xuôi lam lũ,
Cố chắt chiu dành đủ đón tôi ra.
Ba ngàn ngày đằng đẵng xót xa
Mới thấy lại lều xưa xóm cũ,
Mới thấy lại hàng rau luống củ
Với mẹ già ít ngủ ít ăn.
Trán mẹ tôi nhung nhớ nỡ vò nhăn
Cho mắt đẹp nặng hằn niềm u uẩn.
Tóc mẹ đen thời gian tô sắc phấn.
Môi san hô tủi phận bạc mầu son.
Mũi dọc dừa lệch vẹo héo hon.
Đôi má phấn trơ còn đôi giếng lệ.
Chiếc lưng thon cõng tôi ngày bé
Thua gió mưa lặng lẽ cúi cong cong …
Ghì mẹ hiền tôi siết chặt vô lòng
Nghe sung sướng dòng dòng lên khóe mắt
Mà cầu nguyện với giọng tim se thắt:
“Mẹ hiền ơi chớ bắt con xa!
Phận hẩm hiu con đã mất cha,
Xin chớ để vào ra côi cút mãi,
Hãy cho con trồng khoai vỡ bãi,
Hãy cho con sống lại thủa thơ ngây,
Hãy cho con gần mẹ suốt đêm ngày
Để xoa trán, bóp tay khi mẹ mệt …”
Tôi cố nói nhưng nói sao cho xiết
Những nhớ nhung da diết chín năm trường.
Mẹ tôi cười: rào rạt niềm thương.
Tôi chợt thấy thiên đường hé mở …
Có ngờ đâu mừng chưa kịp thở.
Tây về làng đổ vỡ theo ngay,
Khắp xóm thôn bom nổ đạn bay.
Đình làng đó ngập thây vô tội.
Chốn thâm nghiêm đầy bầy lang sói.
Dân về Tề có lỗi gì đâu?
Mà già nua bể trán bươu đầu,
Mà trai trẻ từng xâu bia đạn,
Mà khắp làng máu đào lênh láng,
Cảnh thảm sầu u oán mờ sương.
Tả sao cùng tang tóc thê lương
Lũ Bạch Quỷ đầy đường reo rắc …
Thế là xong tan tành mộng ước.
Đành lìa quê cất bước ra đi.
La Tinh ơi ! tuy phải xa mi,
Lòng ta vẫn hướng về sông Đáy!
Xuống Hải Phòng bỏ nương bỏ rẫy,
Mẹ tôi buồn róc ráy hình dong.
Đã bao phen leo cổng trường Dòng
Về thăm mẹ cho lòng thêm cay đắng.
Phục Sinh tới bệnh người thêm nặng.
Không chờ tôi lẳng lặng về trời.
Ôi Giê Su lẽ sống muôn đời!
Sao nỡ bắt mẹ tôi khuất bóng?
Xe tang nát ngựa già lóng cóng
Bỏ mình tôi lạc lõng giữa tha ma.
Màn mưa buồn dăng lệ xót xa.
Nấm đất đỏ nhạt nhoà theo tiếng nâc …
Tôi thờ thẫn bước cao bước thấp
Nghe oán sầu toả khắp châu thân .
Trời mang mang gió thảm mạnh dần,
Theo tiếng cú tôi lần về xóm lạnh.
Đêm đêm dõi sao rơi lấp lánh,
Nghe từ quy cô quạnh điếng hồn.
Tôi lang thang cánh vạc cô đơn,
Nhìn đom đóm chập chờn quanh mộ mẹ
Mà nhỏ lệ tủi hờn lặng lẽ.
Lắng nghe lòng rầu rĩ heo hón,
Thả hồn theo điệu sáo nỉ non
Tưởng tượng tiếng gọi con từ đáy huyệt.
Não nùng chưa mây tan trăng khuyết.
Côn trùng kêu da diết có chi đâu …
Muôn phương trời một niềm đau.
Xin phó thác kiếp sâu cho sóng gió …
Ôi mẹ trùng dương! Đàn con thủy thủ!
Tuy bèo mây há nỡ xa nhau?
Đời lênh đênh mặt nước boong tàu,
Tôi vẫn chưa quên mầu tang tóc …
Non nước chia hai quê người đơn độc.
Ghé Saì gòn lăn lóc kiếp phong sương.
Đã tưởng mình dày dạn niềm thương .
Ai hay lại vấn vương khổ lụy …
Tôi gặp nàng, người em gái bé
Tóc vương sầu cửa bể chiều hôm,
Mắt xa xôi hải đảo mây vờn,
Môi thắm ráng hoàng hôn góc biển.
Vóc Ngư Nữ sóng xanh ẩn hiện,
Vẻ não nùng khói quyện bình minh,
Nàng yêu tôi với cả chân tình …
Tôi vẫn kiếp bồng bềnh sóng biếc.
Sớm Bến Hải, tối Cà Mau biền biệt.
Ngàn trùng xa tha thiết nhớ thương về:
Ôi! nếu mình chỉ có ngày đi!
Chắc vợ nhỏ tái tê chua xót lắm …
Có ngờ đâu trời ơi! Cay đắng!
Nào phải tôi tàu đắm, thuyền chìm?
Mà là nàng, người vợ chính chuyên
Đã một sớm băng miền Cực Lạc.
Ngày tôi về cỏ cây xơ xác,
Mái nhà tranh … rong rác vương đầy.
Theo lối mòn thất thểu lên đây
Nhìn nắm đất nằm ngây không mộ chí,
Tôi chết lặng trong chiều quạnh quẽ
Để nghe mình rên rỉ tiếng côn trùng.
Ôi! trời cao. Ôi ! biển rộng mênh mông
Lấy chi vá mảnh lòng tan nát?
Định mệnh ơi, định mệnh ơi, tàn ác!
Chẳng cho tôi liệm xác em yêu!
Còn bắt tôi ủ rũ tiêu điều
Như lau lách đìu hiu bên mộ địa.
Thế là hết! Lấy ai chia sẻ
Nỗi đau thương cho kẻ mất nguồn yêu?
Khóc mẹ già nước mắt đã khô nhiều
Còn máu lệ chiều chiều thương vợ nhỏ:
Hồn âm u! Đồng hoang em có sợ?
Hãy nghe anh nức nở vọng về đây
Có sóng sầu rền rĩ đêm ngày,
Có bè bạn nước mây u ám,
Có sóng nhạc trùng dương ảm đạm
Hòa nhịp lòng thê thảm lời anh:
“Đôi ta lên thác xuống ghềnh
Lấy ai đứng mũi cho anh chịu sào ?” (*)

(*) Ca dao

Lạc Thủy Đỗ Quý Bái

Huế Tôi

Huế tôi xưa rất mộng mơ .
Trường Tiền nghiêng nón bài thơ qua cầu .
Trăng vàng gác Phú Văn Lâu .
Sông Hương Núi Ngự nối câu khoan hò .

Huế tôi lả lướt con đò .
Huế tôi đặc sản bún bò giò heo .
Dao tre xắt miếng bánh bèo .
Quán cơm Âm Phủ , xóm nghèo mà vui .

Tuyệt vời Cơm Hến xứ tôi ,
Món ăn độc đáo của người Thần Kinh .
Hến từ Cồn Hến , tròn mình .
Gạo Nàng Hương , ngát thơm tình Thừa Thiên !

Huế tôi , thục nữ đẹp hiền .
Thanh nam phong nhã hồn nhiên , siêng làm .
Huế tôi , có chùa Từ Đàm ,
Có Tháp Thiên Mụ ; Phú Cam Thánh Đường .

Thần Kinh , xứ của yêu đương .
Tịnh Tâm , sen trắng đưa hương ngọt ngào !
Ai chờ ai , dốc Nam Giao …
Ai về Vỹ Dạ , rạt rào mưa đêm !

Xưa rầy … Huế sống êm đềm .
Miếng ăn thanh đạm , đời thêm hiền hòa .
Ai ngờ dấy cuộc can qua ,
Cộng quân tàn ác như là Quỷ Vương !

Huế tôi , dân chết thảm thương !
Mậu Thân , biến cố tai ương ngút trời .
Hỡi ơi ! … Thương quá … Huế ơi !!!
Còn đâu xứ Huế của thời mộng mơ !

Trần Quốc Bảo

Tướng Vượng Phu Ích Tử

Nhà tôi tướng Vượng Phu Ích Tử ,
Cha con tôi gặp dữ hóa lành .
Nàng tên là Nguyễn Thị Khanh ,
Giống Thanh Nga tựa bức tranh truyền thần .

Dù mẹ nàng đôi lần mắng mỏ :
Trai Bắc Kỳ chờ nó làm chi ?
Nó đâu có hứa hẹn gì ?
Nhỡ con quá lứa lỡ thì thì sao ?…

Đừng tưởng đẹp làm cao con nhé !
Con ngoan nghe lời mẹ mới nên .
Thời gian bay lẹ như tên .
Ngựa câu qua cửa Thiên Tiên cũng già !

Duyên chẳng may làm cha vắn số ,
Tên ”Vẹm” nô bắn bố chết rồi !
Bây giờ mẹ góa con côi
Chỉ mong con gặp được người hiền lương .

Hai chị đã vướng phường nghiện ngập .
Mẹ sợ con hấp tấp tính liều ,
Uổng công trang điểm mỹ miều ,
Chắc gì gặp được phượng , diều cao bay .

Một bốn sáu chục ngày trông ngóng (*)
Mẹ chi e giấc mộng khó thành .
Còn thêm “Trẻ Tạo “ đành hanh
Bắt con mắc bệnh (**) khổ anh chồng hoài … (***)

Lạc Thủy Đỗ Quý Bái

Chú thích :
(*) 1460 = 365X4 = 4 năm .
(**) Nàng bị bệnh Parkinson đã hơn chục năm rồi .
(***) Hai câu chót này là lời tác giả .

1 2 3 10