Khai Phi's Website

Tôi Đưa Em Sang Sông_Y Vũ June 5, 1962

Tôi  đưa em  sang sông  chiều xưa  mưa rơi âm thầm  để thấm  ướt chiếc áo xanh  đẫm  ướt mái tóc em.
Nếu  xưa trời không mưa,  đường vắng  đâu cần tôi đưa.  Chẳng lẽ  chung một lối về  mà nỡ  quay mặt bước đi.
Tôi  đưa em  sang sông,  bàn tay  nâng niu ân cần,  sợ bến  đất lấm gót chân,  sợ bến  gió buốt trái tim.
Nếu  tôi đừng đưa em  thì chắc  đôi mình không quen.  Đừng bước  chung một lối mòn,  có đâu  chiều nay  tôi buồn.
Rồi  thời gian  lặng lẽ trôi,  đời tôi  là cánh mây  trong bốn phương trời  mà  đời em  là cánh hoa  thì  bao người ước mơ  đưa đón  em về.
Hôm nao  em sang ngang  bằng xe hoa  thay con thuyền.  Giờ phút  cuối  đến tiễn em,  nhìn xác pháo  vướng gót chân.  Gót  chân ngày xa xưa  sợ lấm  trong bùn khi mưa.  Nàng đã  thay một lối về,  thay cả  bàn tay  đón đưa.

Rồi  thời gian  lặng lẽ trôi,  đời tôi  là cánh mây  trong bốn phương trời  mà  đời em là cánh hoa  thì  bao người ước mơ  đưa đón  em về.
Hôm nao  em sang ngang  bằng xe hoa  thay con thuyền.  Giờ phút  cuối  đến tiễn em,  nhìn xác pháo  vướng gót chân.  Gót  chân ngày xa xưa  sợ lấm  trong bùn khi mưa.  Nàng đã  thay một lối về,  thay cả  bàn tay  đón đưa.
Gót  chân ngày xa xưa  sợ lấm  trong bùn khi mưa.  Nàng đã  thay một lối về,  thay cả  bàn tay  đón  đưa 

Khai Phi Hạnh Nguyên ngắt câu để hát

If I Give My Heart To You_Jimmy Brewster, Jimmie Crane & Al Jacobs_Nếu Em Yêu Anh

If I give my heart to you ,
Nếu em yêu anh ,
Will you handle it with care ?
Anh có cẩn thận đối xử với tình yêu của em không ?
Will you always treat me tenderly ?
Anh có luôn trìu mến em không ?
And in every way be fair ?
Và trong đủ mọi cách , anh có công bằng với em không ?
If I give my heart to you ,
Nếu em yêu anh ,
Will you give me all your love ,
Anh có yêu em hết lòng không ,
Will you swear that you’ll be true to me
Anh có thề rằng anh sẽ thành thật với em
By the light that shines above ?
Trước ngọn đèn sáng ở trên đây không ?
And will you sigh with me when I’m sad ?
Khi em buồn , anh có thở dài với em không ?
Smile with me when I’m glad ?
Anh có mỉm cười với em khi em vui không ?
And always be as you are with me tonight ?
Và anh có luôn luôn như đêm nay với em không ?
Think it over and be sure .
Anh hãy nghĩ cho kỹ và chắc chắn .
Please don’t answer till you do .
Xin anh đừng trả lời cho đến khi nghĩ xong .
When you promise all those things to me ,
Khi anh hứa tất cả những điều đó với em ,
Then I’ll give my heart to you .
Em sẽ trao tình yêu của em cho anh .
And will you sigh with me when I’m sad ?
Khi em buồn , anh có thở dài với em không ?
Smile with me when I’m glad ?
Anh có mỉm cười với em khi em vui không ?
And always be as you are with me tonight ?
Và anh có luôn luôn như đêm nay với em không ?
Think it over and be sure .
Anh hãy nghĩ cho kỹ và chắc chắn .
Please don’t answer till you do .
Xin anh đừng trả lời cho đến khi nghĩ xong .
When you promise all those things to me ,
Khi anh hứa tất cả những điều đó với em ,
Then I’ll give my heart to you .
Em sẽ trao tình yêu của em cho anh .

Hạnh Nguyên & Duy Ánh dịch ra tiếng Việt

Khi Ăn

Husband, “Honey, you’re so beautiful this evening !”
Wife, “And saving”
Husband, “Why ?”
Wife, “Because I wear nothing”

Em ơi , mốt lắm làm chi .
Khi ăn , em chẳng mặc gì mới hay .

Phạm Nhựt Hướng

Ảnh do Hồng Loan sưu tầm
Picture documented by Hồng Loan

Nỗi Lòng Người Đi_Tác giả Anh Bằng

Tôi xa  Hà Nội  năm tôi  mười tám  khi vừa  biết yêu.
Bao nhiêu  mộng đẹp  yêu đương ngày đó  tan theo  mây chiều.
Hà Nội ơi!  Nào biết  ra sao  bây giờ.
Ai đứng  trông ai  ven hồ  khua nước  trong như  ngày xưa
Tôi xa  Hà Nội  năm em  mười sáu  xuân tròn  đắm say
Đôi tay  ngọc ngà  dương gian  tình ái  em trao  thật đầy
Bạn lòng ơi!  Ngày ấy  tôi mang  cây đàn.
Quen sống  ca vui  bên nàng. Nay khóc  tơ duyên  lìa tan.

Giờ đây  biết ngày  nào  gặp nhau
Biết tìm  về  nơi đâu,  thương nhớ  trao nàng  mấy câu
Thăng Long ơi!  Năm tháng  vẫn trôi  giữa giòng  đời  ngậm đắng  nuốt cay nhiều rồi
Hồ Gươm xưa  vẫn chưa  phai mờ. 
Hôm nay  Sài Gòn  bao nhiêu  tà áo  khoe màu  phố vui
Nhưng riêng  một người  tâm tư  sầu đắng  đi trong  bùi ngùi
Sài Gòn ơi!  Mộng với  tay cao  hơn trời,
Tôi hái  hoa tiên  cho đời  để ước  mơ nên  đẹp đôi.
Sài Gòn ơi!  Mộng với  tay cao  hơn trời,
Tôi hái  hoa tiên  cho đời  để ước  mơ  nên  đẹp đôi …

Khai Phi ngắt câu để hát và chú thích

CHÚ THÍCH
Tôi đã chiêm bao thấy một người đàn ông rất già bảo tôi rằng:
_Ta là Anh Bằng đây.
Tôi lắp bắp:
_Nhạc sĩ Anh Bằng, nhạc sĩ hình như đã …
_Phải rồi, ta đã qua đời được ba năm. Ta nghĩ có lẽ chú em thích bài hát Nỗi Lòng Người Đi của ta.
Tôi nói liền:
_Dạ phải. Tôi rất thích và hay hát bài hát này của nhạc sĩ khi tôi mười lăm tuổi năm 1955.
_Vậy ta nhờ chú em một việc.
Thứ nhất ta muốn đổi câu
Tôi xa Hà Nội năm lên mười tám khi vừa biết yêu.
thành
Tôi xa Hà Nội năm tôi mười tám khi vừa biết yêu.
Thứ nhì ta muốn đổi câu
Bao nhiêu mộng đẹp yêu đương thành khói tan theo mây chiều.
thành
Bao nhiêu mộng đẹp yêu đương ngày đó tan theo mây chiều.
Thứ ba ta muốn đổi câu
Đôi tay ngọc ngà dương gian tình ái em đong thật đầy.
thành
Đôi tay ngọc ngà dương gian tình ái em trao thật đầy.
Thứ tư ta muốn đổi câu
Biết tìm về nơi đâu, ân ái trao nàng mấy câu.
thành
Biết tìm về nơi đâu, thương nhớ trao nàng mấy câu.
Tôi chưa kịp nói gì thêm thì người trong giấc mộng biến mất.
Tỉnh dậy đêm nằm tôi suy nghĩ.
Khi bị hỏi “Anh bao nhiêu tuổi?” thì trả lời “Tôi mười tám”, chứ không nói “Tôi lên mười tám”.
Mộng đẹp yêu đương là vô hình nên không thể đốt do đó không thể cháy ra khói. 
Tình ái là vô hình nên không lấy tay đong được nhưng có thể trao khi ôm người mình yêu.
Ân ái là làm tình nên không thể nói “ân ái trao nàng mấy câu”.

Tuyết Trắng

Anh biết  chiều nay  em anh  buồn lắm,
Đă hẹn  nhưng chẳng  thấy  bóng anh sang
Khi nắng  cổng trường  soi bước em,
Khi chiều kéo lại  bao nhiêu  nhớ mong,
Khi đường mây chờ  anh tung  cánh sắt.
Đây áo  bay  màu xanh, xanh như  tình ái.
Thắt lại  khăn ấm  chính  em đan.
Khi gió  quay cuồng  sau cánh bay,
Con tàu thét gầm  cho tim ngất ngây,
Phi đạo chạy dài  anh cất  cánh  bay lên …
Ngả nghiêng cánh chim,  con tàu xé trời,  rời xa  thành phố  rồi.
Mây giăng thật thấp,
Mây đan lụa trắng,
Mây pha  màu nắng.
Vượt cao vút cao,  mây trời kết thành  một vùng  tuyết  trắng ngần.
Tuyết ơi,  xin nhuộm  trắng  trong tâm hồn  em gái  nhỏ  tôi thương.
Khi nắng  chiều đi, không gian  chợt tối,
Xóa nhòa  vùng tuyết  trắng  mông mênh.
Anh ước  sao  tình mình  như  tuyết trinh
Cho dù chúng mình  không gian cách ngăn,
Cho dù tuyết trắng  đã chìm  trong  màn đêm.

Ngả nghiêng cánh chim,  con tàu xé trời,  rời xa  thành phố  rồi.
Mây giăng thật thấp,
Mây đan lụa trắng,
Mây pha  màu nắng.
Vượt cao vút cao,  mây trời kết thành  một vùng  tuyết  trắng ngần.
Tuyết ơi,  xin nhuộm  trắng  trong tâm hồn  em gái  nhỏ  tôi thương.
Khi nắng  chiều đi, không gian  chợt tối,
Xóa nhòa  vùng tuyết  trắng  mông mênh.
Anh ước  sao  tình mình  như  tuyết trinh
Cho dù chúng mình  không gian cách ngăn,
Cho dù tuyết trắng  đã chìm  trong  màn đêm.
Cho dù tuyết trắng  đã chìm  trong  màn đêm.
Cho dù tuyết trắng  đã chìm  trong  màn  đêm …

Khai Phi ngắt câu để hát

Oan Hơn Thị Kính

Lâu ngày mới gặp lại, tôi bắt tay bạn:
_ “Hi” Toàn, vui khỏe phát tài chứ ? (Hi đọc là hai, tiếng Anh nghĩa là chào)
Toàn đáp:
_ Phát tài cái gì, phát tai thì có.
Tôi hỏi:
_ Thật không ? Chuyện gì thế ?
Toàn kể có vẻ còn tức:
_ Mày coi, tao đi chung thang máy với một gã từ lâu 1 lên lầu 10.
Hắn thả bom ngạt từ hậu môn ra quá đỗi rồi ra khỏi thang máy tại lầu 2, bỏ tao lại ngửi một mình.
Tới lầu 3 có một người đẹp tóc vàng đi vào làm tao muốn độn thổ.
Tôi lắc đầu:
_ Đúng là oan hơn Thị Kính.
Toàn nhăn nhó:
_ Đã hết đâu, nào ngờ người đẹp cũng đi họp trễ tại lầu 10. Và lúc đó phòng họp chỉ còn lại hai cái ghế trống cạnh nhau.

Khai Phi Hạnh Nguyên