Chán Mớ Đời

Riêng tặng quý vị ngoài tuổi cổ lai hi .
Có hứng xin vui họa .

Đêm nghe thánh thót tiếng mưa rơi .
Đã bẩy bó dư chửa thảnh thơi :
Lúc trẻ long đong theo vận nước !
Khi già lận đận với cơ trời !
Thương cha tức tưởi lià duyên thế …
Xót mẹ vấn vương mắc nợ đời …
Cái kiếp nhân sinh sao chán quá ?
Toan gầm một tiếng chẳng còn hơi !

Lạc Thủy Đỗ Quý Bái

Phục Hưng Chưa Đạt

Thất thập cổ lai đã quá rồi .
Chẳng còn lâu nữa phải chầu Trời .
Giận mình tài mọn chí không toại ,
Vui họa vài câu đỡ rối bời …!!

Bao năm khắc khoải lệ thầm rơi .
Bảy chục quá rôì chẳng thới thơi .
Trước trẻ đem thân phò Đất Nước .
Nay già đưa mạng gửi Ông Trời .
Xứ người lục đục tranh tăm tiếng .
Quê Mẹ loay hoay tránh ách đời .
Dân Việt tôi ơi sao khổ mãi ,
Phục hưng chưa đạt đã tàn hơi !!

Tha Nhân góp họa Chán Mớ Đời

Tàn Hơi

Phở chợ rớ … tàn hơi !

Ghe mới dìa thấy mấy Thẩy xướng họa hay quá , cho con ké bài Đường tắt cho vui nghen …

Nhớ quê mấy cụ giọt châu rơi !
Sáu bảy bó gồi chẳng thảnh thơi !
Hảo hớn cùng đường ngồi trách đất .
Anh hùng mạt lộ đứng than trời .
Quê cha cách biệt buồn năm tháng !
Đất tổ xa rời tủi cả đời !
Bóng xế lưng còng gân cốt mỏi .
Cơm nhà , phở chợ rớ … tàn hơi !

Tím

Chỉ Cần Một Bài Thơ , Tác Giả Thành Thi Sĩ !

Ở nhà với cháu được nghỉ học vì đường trơn , nhìn sân tuyết phủ , tôi chạnh lòng nhớ quê hương đầy nắng ấm , mà thương mẹ tôi ngày xưa ở góa khi còn trẻ đẹp :

Hôm nay tuyết trắng phủ đầy sân ,
Gió lạnh đường trơn trẻ nghỉ nhà .
Chợt nhớ quê hương đầy nắng ấm ,
Thương người mẹ trẻ góa ngày xưa .

Cha tôi đi kháng chiến chống Pháp và mất tích khi tôi còn thơ dại :

Tôi mồ côi lúc tuổi còn thơ .
Cha mất khi cùng bạn vắng xa
Chống Pháp gian tà , lòng ái quốc
Nung nấu sâu hơn nỗi nhớ nhà .

Ông bà nội thương mẹ tôi lễ phép ân tình :

Mẹ là dâu trưởng trong gia đình ,
Dịu dàng lễ phép với ân tình .
Ông bà thương cháu và yêu mẹ
Sớm góa nuôi con thủ tiết trinh .

Khi mẹ con tôi trở về quê , ông bà ngoại thương nuôi chẳng hề trách móc ai :

Giã từ thành thị , mẹ về Ngoại .
Ông bà thương cháu còn thơ dại ,
Nâng niu chăm sóc quanh năm tháng ,
Mở rộng vòng tay chẳng trách ai .

Mẹ tôi dạy ba con học vỡ lòng , đưa anh tôi đi học và nuôi dưỡng em gái tôi còn trong nôi :

Mẹ dạy các con học vỡ lòng .
Mẹ đưa anh cả đến trường công .
Mẹ ru em gái , khi em ngủ ,
Em mới đầy năm má trắng hồng .

Ông bà ngoại muốn mẹ tôi tái giá :

Tròn tuổi hai lăm mẹ rất xinh .
Nhiều ong với bướm lượn quanh mình .
Thương con goá trẻ cô đơn sống ,
Ngoại muốn mẹ lo tái giá nhanh .

Có người đến bên nội xin hỏi cưới mẹ tôi , ông bà nội khuyên mẹ tôi tái giá :

Bướm trình với Nội bướm thay cha ,
Yêu vợ chăm con như ruột rà .
Dâu trẻ Nội thương như cốt nhục ,
Nên khuyên sớm nhận lời người ta.

Mẹ tôi trả lời :


Lệ rơi ướt má Mẹ thưa trình .
Muốn vui sống với đàn con xinh .
Người xưa dù mất tình còn mãi .
Nào nghĩ chi hơn đến phận mình .

Ngọc Hạnh
Ngày 14/1/2015

Bài thơ Mẹ Tôi nói trên thuộc loại thơ mới , mỗi đoạn bốn câu không cần phải vần điệu như thơ tứ tuyệt , câu không cần phải sắp xếp như thơ tứ tuyệt , nhưng giữ vững luật bằng trắc trong mỗi câu thơ . Do đó thơ vẫn có vần diệu và âm điệu thì êm xuôi .
Lời thơ và ý thơ chân thật nói lên được những nét tuyệt vời của lòng người :
Tình thương con và yêu người chồng quá cố thật vô song :

Lệ rơi ướt má Mẹ thưa trình .
Muốn vui sống với đàn con xinh .
Người xưa dù mất tình còn mãi .
Nào nghĩ chi hơn đến phận mình .

Lại ngụ ý thêm nét thông minh tuyệt vời về sự đời :
Đàn ông dễ chán nhan sắc . Người đời mấy ai ưa con ghẻ vì ghen với chồng trước , vì lòng ganh tị rồi ganh ghét con ghẻ ; bất cứ cái gì con ghẻ hơn con mình cũng không ưa ; thậm chí khi con ghẻ gái lớn lên xinh đẹp còn bị cha ghẻ hãm hiếp .
Ôi cuộc đời !
Ôi mấy khi có được người góa phụ như trong bài thơ Mẹ Tôi !
Sau cùng , không thể bất lỗi được một chỗ nào trong bài thơ .
Khai Phi này có làm thơ cả đời , cũng không có bài thơ nào hay hơn bài thơ này , có hay chăng là mỗi người làm thơ hay một kiểu !!!

Khai Phi