Khai Phi's Website

Mẹ Ơi Con Nhớ

Sáng nay nhớ Mẹ nao nao .
Nhớ sao nhớ quá lệ trào Mẹ ơi .
Nhớ câu Mẹ hát ru hời
Đi theo con suốt quãng đời ly hương …

Nhớ giàn trầu trĩu sau vườn ,
Hàng cau đứng lặng , con mương sau nhà .
Nhớ cây bông sứ đầy hoa
Mẹ xâu thành chuỗi làm quà tặng con .

Con đi Mẹ đợi mỏi mòn .
Ngày đêm trông ngóng héo hơn thân già .
Bây chừ Mẹ đã rời xa .
Trong con còn mãi tiếng ca ví dầu …

Phạm Phan Lang
May 9, 2019

Hương Thời Gian

     Năm tháng qua chưa xóa hận tình ,
     Chẳng làm tan biến thệ ba sinh ,
     Chẳng quăng dĩ văng vào đâu được ,
     Chẳng dứt đường tơ chuyện chúng mình .

Làm sao sống lại thuở trung trinh ,
Cái thuở đôi ta mộng viễn trình ,
Đã trói tình nhau trong sóng mắt ,
Đã từng thề thốt nợ ba sinh ?

Rồi lá thu rơi , nước biệt nguồn .
Nghìn trùng xa cách , mạch sầu tuôn .
Biển sâu , đất rộng , người đôi ngả .
Đêm viết thư tình gởi nhớ thương .

Chẳng biết vì sao lại lỡ làng
Khi đò không một kẻ sang ngang .
Sóng xô , bão giật , tình ly biệt
Để mộng đời đau xót , vỡ tan?

Sáu mươi năm lẻ đã qua nhanh .
Em viết cho anh chúc vạn lành
Và xin anh biết là em vẫn
Một đời hoài vọng tháng ngày xanh .

Cao Minh Nguyệt
Thân tặng NMH mà dòng thơ anh viết khi xưa “Đời cách xa nhau rét vạn miền” vẫn còn làm tim em loạn nhịp

Xuân Này Con Về , Mẹ Ở Đâu ?

Xuân này con về thăm .
Xa nhà đã bao năm
Qua bao mùa mưa nắng ,
Nhớ mẹ con khóc thầm .

Đường xưa vô xóm cũ ,
Lần cuối trời vào thu ,
Mẹ tiễn còn ngày ấy ,
Trời mưa buồn âm u .

Truân chuyên nhiều gian khó ,
Bôn ba nơi xứ người .
Quê nhà sao xa quá ,
Hai cảnh hai hướng đời .

Đường xưa nhiều thay đổi ,
Nắng xuân nhạt cuối trời ,
Hàng cau buồn lặng lẽ ,
Đường khô lạnh tiếng cười .

Đóa mai nở ngậm ngùi ,
Vàng võ giọt nắng rơi .
Mẹ đã xa trần thế ,
Con khô lệ cút côi .

Xót xa con khóc mẹ ,
Nén hương thắp tái tê ,
Ngắm bàn thờ di ảnh
Hiền hậu bà mẹ quê .

Nhìn con như trách thầm
“Xa mẹ đã bao năm
Qua bao mùa mai nở
Sao không lần về thăm?”

Cúi đầu còn lạy mẹ ,
Rơi dòng lệ ăn năn .
Mẹ ơi , xin an giấc
Ngàn thu ấm chỗ nằm …

Linda Võ Thị Tuyết
Xuân 2014

Yêu Đến Ngày Tận Thế

Hăy đưa em đến
Một nơi xanh mướt cỏ
Có hoa vàng , hoa đỏ nở viền quanh .
Áo anh xanh như mầu mây xanh ngắt .
Tay trong tay mình đi dạo chiều này .

Em muốn quên ,
Quên hết đời ô trọc .
Quẳng muộn phiền , bỏ hết , vui bên anh .
Con chim xanh ríu rít hót trên cành .
Đời bỗng đẹp khi có anh bên cạnh .
Quên trần gian , quên những khi cô quạnh .
Ngắm chiều tà , mặt trời lặn nha anh .
Vuốt tóc em , anh nhìn vào trong mắt .
Cúi xuống hôn , môi em ngọt đợi chờ .
Chẳng còn nhớ đời phù du dâu bể .
Hồn lênh đênh , hai hơi thở vụng về .

Yêu em nha anh , hãy yêu em nồng cháy .
Giúp giùm em , em quên hết chua cay .
Trái sầu rụng , trái tin yêu thay thế .
Hãy yêu em , yêu đến ngày tận thế .
Yêu nhiều nha , như yêu mới lần đầu .

Quách Như Nguyệt
April 19, 2014

春 旦_Xuân Đán_Sáng Sớm Mùa Xuân

春 旦
寂 寞 山 家 鎮 日 閒
竹 扉 斜 擁 護 輕 寒
碧 迷 草 色 天 如 醉
紅 濕 花 梢 露 未 乾
身 與 孤 雲 長 戀 岫
心 同 古 井 不 生 瀾
柏 薰 半 冷 茶 煙 歇
溪 鳥 一 聲 春 夢 殘
朱 文 安

Xuân Đán
Tịch mịch sơn gia trấn nhật nhàn
Trúc phi tà ủng hộ khinh hàn
Bích mê thảo sắc thiên như túy
Hồng thấp hoa tiêu lộ vị can
Thân dữ cô vân trường luyến tụ
Tâm đồng cổ tỉnh bất sinh lan
Bá huân bán lãnh trà yên yết
Khê điểu nhất thanh xuân mộng tàn
Chu Văn An (*)

Sáng Sớm Mùa Xuân
Căn nhà trên núi thật yên nhàn.
Phên trúc che nghiêng, gió lạnh khan.
Cỏ biếc trời mơ say đắm đuối.
Hoa hồng sương đẫm mộng miên man.
Mây như thân phận, hằng vương vấn.
Giếng tựa tâm hồn, vốn lặng an.
Bếp củi thông tàn, trà đã nguội.
Chim kêu đầu suối, mộng xuân tàn.
Trần Quốc Bảo dịch

(*) Chu Văn An (1292-1370) tên thật là Chu An, hiệu là Tiều Ẩn, biệt hiệu là Linh Triệt. Quê quán ở Văn Thôn, làng Quang Liệt, huyện Thanh Đàn nay là Thanh Trì thuộc Hà Nội. Đậu Tiến Sĩ (tức Thái Học Sĩ) đời vua Trần Minh Tông (1314-1340). Ông là vị quan văn tài giỏi, tiết tháo, nổi tiếng liêm khiết, đức độ, sung chức Tư Nghiệp Quốc Tử Gíám (thày dậy học cho Thái Tử), được phong tước Văn Trinh Công, nên đời sau thường gọi ông là Chu Văn An. Đến đời Trần Dụ Tông (1341-1368), ông dâng sớ lên vua xin trảm quyết 7 tham quan nịnh thần trong triều (gọi là “Thất Trảm Sớ”) , vua không thuận ý, nên ông cáo lão, từ quan, lui về quê, dạy học và bốc thuốc cứu nhân độ thế, ẩn dật cuối cuộc đời.

La Vie Est Un Rêve … Et Rêve Est …


Qui aurait su qu’au crépuscule de ma vie ,
Ton arrivée réveillait
en moi un firmament de magie ?
Te rends-tu compte que , totalement , tu as conquis
Mon coeur , mon âme  et mon esprit .
Mon coeur dit oui , mon esprit en désarroi .
Ne me demande pas comment et pourquoi .
Pourquoi sont mes cheveux noirs ?
Pourquoi est l’océan de couleur turquoise ?
Oh rivière d’âme , oh courant de passion ,
Un moment tes flots sont enceints d’émotions ,
Autres instants on n’y trouve qu’oblitération .
Pourtant je te suivais aveuglement
Parce que je t’avais vendu mon âme depuis longtemps .
Quand les rayons du jour s’en vont ,
Ensemble nous perdons notre raison
Vers le stratosphère nous voyageons .
Nuit après nuit les rêves sont notre monde .
Maintes fois tu me chuchotais
“Mon amour , réjouissons-nous des moments présents
Car la vie est un rêve , et rêve est
Ce qui vient demain , nous ne savons jamais”.

Cao Minh Nguyệt

 

La Vie Est Un Rêve … Et Rêve Est …
Đời Là Ước Mơ … Và Ước Mơ Là …

Qui aurait su qu’au crépuscule de ma vie ,
Ai đã có thể biết vào buổi hoàng hôn của đời em ,
Ton arrivée réveillait en moi un firmament de magie ?
Anh đã đến làm thức dậy trong em một trời ảo thuật ?

Te rends-tu compte que , totalement , tu as conquis
Anh có hay anh đã hoàn toàn chinh phục
Mon coeur , mon âme et mon esprit .
Trái tim em , tâm hồn em và tinh thần em .
Mon coeur dit oui , mon esprit en désarroi .
Trái tim em nói yêu , tinh thần em rối loạn .
Ne me demande pas comment et pourquoi .
Anh đừng hỏi bằng cách nào và tại sao .
Pourquoi sont mes cheveux noirs ?
Tại sao tóc em đen ?
Pourquoi est l’océan de couleur turquoise ?

Tại sao đại dương xanh đượm màu lá cây ?
Oh rivière d’âme , oh courant de passion ,
Ôi sông tâm hồn , ôi dòng đam mê ,
Un moment tes flots sont enceints d’émotions ,
Trong một lúc , những làn sóng của các ngươi trướng lên cảm xúc ,
Autres instants on n’y trouve qu’oblitération .
Trong những khi khác , người ta chỉ thấy ở các ngươi sự xóa mờ .
Pourtant je te suivais aveuglement
Tuy vậy em đã theo anh một cách mù quáng
Parce que je t’avais vendu mon âme depuis longtemps .
Bởi vì em đã bán tâm hồn em cho anh từ lâu .
Quand les rayons du jour s’en vont ,
Khi những tia nắng mặt trời đi khỏi ,
Ensemble nous perdons notre raison
Chúng ta cùng nhau mất lý trí
Vers le stratosphère nous voyageons .
Vào khoảng không gian êm dịu trong đó chúng ta du ngoạn .
Nuit après nuit les rêves sont notre monde .
Đêm đêm thơ mộng là thế giới của chúng ta .
Maintes fois tu me chuchotais
Biết bao lần anh đã thì thầm với em
“Mon amour , rejouissons-nous des moments présents
Car la vie est un rêve , et rêve est
Ce qui vient demain , nous ne savons jamais” .

“Em ơi , hãy thưởng thức những giờ phút hiện tại
Bởi vì đời là ước mơ và ước mơ là
Cái gì đến trong tương lai chúng ta không bao giờ biết được” .

Cao Minh Nguyệt
Khai Phi dịch sang văn xuôi tiếng Việt

 

Life Is A Dream … And Dream Is …

Who would have known that in the twilight of my life,
Your arrival awakened in me a firmament of magic?
Do you realize that, totally, you conquered
My heart, my soul and my spirit.
My heart says yes, my mind in disarray.
Do not ask me how and why.
Why are my hair black?
Why is the ocean of turquoise color ?
Oh soul river, oh passion stream,
For a moment your waves are pregnant with emotions,
Other moments there is only obliteration.
Yet I followed you blindly
Because I had sold you my soul a long time ago.
When the rays of the day go away,
Together we lose our reason
Towards the stratosphere we travel.
Night after night dreams are our world.
Many times you whispered to me
“My love, let us rejoice in present moments
Because life is a dream, and dream is
What comes tomorrow, we never know.”

Translation into plain English by Khai Phi

Trăng Hững Hờ

Lữ hành trên lối ngược xuôi ,
Con đò đưa khách đã lui xa bờ .
Vầng trăng sao khéo hững hờ
Đã theo dặm khách lại lờ trướng loan . (1)
Một người vương nợ giang san ,
Còn người chiếc bóng dở đang phận mình .
Trăm năm chỉ một chữ tình ,
Ông Tơ đã buộc sao mình rẽ chia ?
Vầng trăng sáng rộng bên kia ,
Sao đây có kẻ đầm đìa giọt châu ?
Ngưu Lang, Chức Nữ trời Ngâu .
Quạ ơi, tháng Bảy bắc cầu ngang nhe. (2)

Cao Minh Nguyệt

Chú thích của Khai Phi

(1) Trướng loan là màn có thêu chim loan, chim mái trong cặp chim loan phụng.
(2) Ngưu Lang là vị thần chăn trâu của Ngọc Hoàng Thượng Đế, vì say mê một tiên nữ phụ trách việc dệt vải tên là Chức Nữ nên bỏ bê việc chăn trâu, để trâu đi nghênh ngang vào điện Ngọc Hư. Chức Nữ cũng vì mê tiếng tiêu của Ngưu Lang nên trễ nải việc dệt vải. Ngọc Hoàng giận dữ, bắt cả hai phải ở cách xa nhau, người đầu sông Ngân, kẻ cuối sông.
Sau đó, Ngọc Hoàng thương tình nên ra ơn cho hai người mỗi năm được gặp nhau vào ngày 7 tháng Bảy âm lịch. Khi tiễn biệt nhau, Ngưu Lang và Chức Nữ khóc sướt mướt. Nước mắt của họ rơi xuống trần hóa thành cơn mưa và được người dưới trần gian đặt tên là mưa ngâu.
Thời bấy giờ sông Ngân trên thiên đình không có một cây cầu nào cả nên Ngọc Hoàng mới ra lệnh cho làm cầu để Ngưu Lang và Chức Nữ được gặp nhau. Các phường thợ mộc ở trần thế được vời lên trời để xây cầu. Vì mạnh ai nấy làm, không ai nghe ai, họ cãi nhau chí chóe nên đến kỳ hạn mà cầu vẫn không xong. Ngọc Hoàng bực tức, bắt tội các phường thợ mộc hóa kiếp làm quạ lấy đầu sắp lại làm cầu cho Ngưu Lang và Chức Nữ gặp nhau. Vì thế cứ tới tháng bảy là loài quạ phải họp nhau lại để chuẩn bị lên trời bắc Ô kiều. Khi gặp nhau, nhớ lại chuyện xưa nên chúng lại lao vào cắn mổ nhau đến xác xơ lông cánh. Ngưu Lang và Chức Nữ lên cầu, nhìn xuống thấy một đám đen lúc nhúc ở dưới chân thì lấy làm gớm ghiếc, mới ra lệnh cho đàn chim ô thước mỗi khi lên trời làm cầu thì phải nhổ sạch lông đầu. Từ đó, cứ tới tháng bảy thì loài quạ lông thì xơ xác, đầu thì rụng hết lông. Tuy nhiên sau một thời gian vì cảm thương cho sự chia lìa của cặp vợ chồng, Ngọc Hoàng đã trả lại hình hài cho những người thợ mộc và ra lệnh họ phải làm một cây cầu thật vững chắc để Ngưu Lang và Chức Nữ có thể gặp nhau. Từ đó, Ngưu Lang và Chức Nữ được sống bên nhau.
Có lẽ do tích này mà vùng Bình Định có từ “quạ làm xâu” nói về những con quạ vắng đi đâu một thời gian rồi trở về với cái đầu trọc lóc trong rất khôi hài. Có dị bản khác cho rằng tên gọi của Ô kiều là cầu Ô Thước do chim Ô (quạ) và chim Thước (chim Khách) kết cánh tạo ra.

Khuê Oán

Từ chàng cách biệt phân ly ,
Em về ôm mối sầu bi năo nùng .
Đêm đêm ôm chiếc gối chung ,
Ngửi mùi hương cũ , lòng nhung nhớ sầu .

Anh ơi , giờ ở nơi đâu ?
Mau về lau những giọt đau tím lòng .
Đèn chong em vẫn đợi mong ,
Bóng anh bỗng hiện như trong cõi nào .

Anh về dáng dấp hư hao …

Phạm Phan Lang
Jan 10, 2013

Chia Đôi Mùa Phượng

Phượng bên ấy , phượng bên này
Đỏ mùa xưa , đỏ tháng ngày nhớ em .
Phương xa phượng tím ngoài hiên ,
Em còn tựa cửa nhớ mềm tóc bay ?

Xanh xao giọt nắng hạ gầy ,
Tiếng ve réo gọi người quay trở về .
Nụ hôn rực đỏ đam mê ,
Tình còn cột mái tóc thề chấm vai .

Cột thêm làn nắng trâm cài .
Cột năm thương nhớ mười hai tháng chờ .
Cột ngày thu lạnh bơ vơ ,
Phố chiều lạc lõng thẫn thờ heo may .

Phượng xưa nồng ấm vòng tay
Giờ tê tái nhớ bao ngày xa nhau .
Xa vời sợi tóc hương cau ,
Tình anh còn biếc lá trầu mơ duyên .

Ngồi nhìn phượng đỏ bên thềm ,
Nhớ ngày gieo bước thần tiên thưở nào .
Xuân thì em má đỏ au .
Thời gian trôi mãi bạc màu má xuân .

Hạ về đôi ngả bâng khuâng .
Xa xôi phượng tím, rất gần tím thương .
Áo xưa bay ngát hương thơm
Chia đôi mùa phượng nỗi buồn phân ly .

Trầm Vân

Cuồng Si

Cho em mượn vần thơ Đường óng ả
Buổi sáng buồn tóc xõa ướt vai êm .
Cho em xin môi hôn nào lơi lả ,
Mắt nhìn nào mê đắm giữa trời đêm .

Cho em nghe tiếng dương cầm réo rắt ,
Tiếng hát nào ngọt ấm lịm hồn em ,
Lời nói nào nghe ru ngủ êm êm ,
Vòng tay nào quên đời trong phút chốc .

Em cầu xin tình mình đừng bão lốc .
Xin cuồng si giảm tốc độ kinh hoàng .
Xin mỗi ngày cho em bớt nhớ thương .
Xin mỗi phút đừng ước mong được gặp .

Cho em ngắm vầng trăng rằm tháng Tám .
Hai ta ngồi đối ẩm đợi trăng lên .
Tối nay nhé , ngồi cạnh nhau đừng nói .
Em ước thầm : thời gian hỡi … ngừng trôi .

Em gắn nhé , đóa hoa mầu tím ngắt
Cầm nâng niu , cài mái tóc anh nhìn .
Chẳng mong mỏi , Xuân vẫn tàn trong nắng .
Mùa Hạ vàng , bốc lửa quấn mê nhau .

Đêm nay sáng , trăng tỏa ngời tháng Tám .
Tuổi bây giờ đành mất Tết Trung Thu .
Tặng em nhé chút gió lùa , mây trắng .
Gió hiu hiu , dịu mát buổi giao mùa .

Như Nguyệt

1 2 3 5